Cảm nghĩ về một người tù bất tử

Từ khi nghe tin về người tù chính trị Nguyễn Văn Trại qua đời, tôi đã ấp ủ sẽ viết gì đó về ông. Cảm nghĩ này xuất phát từ lòng cảm phục về sự hi sinh, không biết khuất phục trước bạo quyền cho đến hơi thở cuối cùng của ông trên con đường đấu tranh cho Việt Nam có một nền dân chủ tự do. Nhưng đã một tuần từ khi ông mất (ngày 11/7/2011), bây giờ tôi mới có thể bắt đầu gõ những dòng này.

Phải nói với các bạn rằng, đây là lần đầu tiên tôi nghe về tên của người tù chính trị Nguyễn Văn Trại. Xuất phát từ nhiều lý do, bởi tôi và ông là hai thế hệ quá cách biệt về tuổi tác. Khi ông đi tù thì tôi chỉ mới là đứa trẻ lên 11 tuổi, cái tuổi chưa biết gì về hai chữ Đất nước, và nếu mang tuổi của tôi bây giờ, nhân ba lần lên, thì chỉ mới xấp xỉ bằng tuổi ông.

Nhưng lý do chính vẫn là sự bưng bít thông tin của chế độ. Đối với bức tranh toàn cảnh của xã hội Việt Nam bấy lâu nay, việc che giấu thông tin đã là ghê gớm, nhưng việc ém nhẹm tin tức về tù nhân chính trị và các điều kiện sống trong tù còn ghê gớm gấp ngàn lần. Do đó, xã hội và thế giới bên ngoài hoàn toàn không hay biết những gì xảy ra bên trong các trại tù kia.

Chính vì lý do đó, nếu không có cái chết tức tưởi của ông và cả những bức hình hình “biết nói” về ông Trại được chụp tại bệnh viện Biên Hòa trước khi mất vài ngày, thì cho đến hôm nay cũng không ai biết được sự thật về cái chết của ông như thế nào.

Tìm hiểu thông tin về ông, tôi được biết ông Nguyễn Văn Trại là đảng viên Đảng Nhân Dân Hành Động, một chính đảng có đường lối hoạt động ôn hòa bất bạo động thành lập tại Việt Nam năm 1991. Theo bài viết của Lê Minh, “ông từng hoạt động chung nhóm với các ông cựu Đại úy VNCH Nguyễn Anh Hảo (được thả về sau khi mãn hạn tù cách nay một năm), ông Nguyễn Tuấn Nam (tức Bảo Giang) và ông Lê Văn Tính. Họ đều bị bắt tại biên giới Campuchia – Thái Lan ngày 28/11/1996 trong lúc trên đường đi công tác sang họp ở Thái. Tổng cộng có 19 người của nhóm này bị bắt trong hai đợt. Họ bị giải giao về Việt Nam một cách trái phép, trước tiên bị giam tại trại B34 (Nguyễn Văn Cừ) một năm, rồi một năm tiếp theo tại trại giam Chí Hòa và gần một năm tại An Giang.”

Tháng 9 năm 1999, tòa án nhân dân tại An Giang đã mang 19 người ra xử kín và kết tối các ông “trốn ra nước ngoài hoạt động chống chính quyền nhân dân”, chứ không phải tham gia đảng chính trị mà bị tù, nhpng tất cả 19 người tại phiên tòa đều không ai nhận tội. Nhắc đến đây, tôi sực nghĩ không lẽ cả hơn 3 triệu người Việt vượt biên, định cư ở nước ngoài cũng đều có tội, vì lẽ, họ cũng “trốn” ra nước ngoài, họ cũng biểu tình, tham gia đảng chính trị?

Theo anh Nguyễn Bắc Truyển, bệnh tình của Nguyễn Văn Trại bùng phát từ tháng 5 năm 2010 nhưng không được chữa trị đúng theo quy định. Sau nhiều lần yêu cầu từ gia đình, ban quản lý đã đưa ông về bệnh viện Biên Hòa, và từ đó bác sĩ cho biết bệnh của ông không thể cứu vãn được.

Theo tường thuật trong bài của Lê Minh, “sau khi thấy tình hình sức khỏe bi đát của ông Trại và biết bệnh viện không thể chữa trị được căn bệnh của ông đang vào giai đoạn cuối, ban quản lý trại giam vì lo ngại bằng hữu đến thăm viếng ông, và cũng vì không muốn để ông lại bệnh viện bên cạnh người thân, nên đã quyết định đưa ông về lại trại giam vào lúc 5g chiều ngày chủ nhật 10/07. Đến 10.30g sáng hôm sau Thứ Hai 11/07 thì ông Trại qua đời trong trại giam Z30A. Những ngày cuối cùng nằm điều trị tại bệnh viện Biên Hòa, ông muốn gặp thầy Thiện Minh để được nhắn nhủ những lời trăn trối cuối cùng. Bên giường bệnh, cầm tay thầy Thiện Minh, ông thều thào trong hơi thở đứt quãng, yếu ớt: ‘Tôi biết mình không còn sống được bao lâu nữa, để được thấy rồi đây Việt Nam cũng sẽ có dân chủ… Tôi cũng mong được chết bên cạnh người thân…’”

Ông Nguyễn Văn Trại vào những ngày cuối cùng trên giường bệnh

Sau khi qua đời, thi hài của ông đã bị ban quản lý trại tù từ chối cho mang về an táng tại quê nhà với lý do “ông Nguyễn Văn Trại là tù nhân chính trị chứ không phải là người”.

Đọc xong những dòng trên, tôi cố lục lọi trí tưởng tượng nhưng không có một hoàn cảnh tù tội nào tồi tệ hơn thế để so sánh, tôi cứ tưởng câu chuyện vừa kể trên đây là nội dung của một tiểu thuyết hoặc câu chuyện không có thật.

Bản chất của một chế độ, nhiều khi chỉ cần qua một câu chuyện như thế này là đã quá rõ, có dùng cả bộ máy truyền thông, báo, đài, giáo khoa để tuyên truyền ngược lại, cũng bằng thừa. Những hình ảnh trước khi mất vài ngày của ông Trại, khiến người ta liên tưởng đến chế độ nhà tù thời Đức Quốc Xã, đã bay lượn khắp nơi trên thế giới qua mạng Internet. Rồi bạn bè năm châu bốn biển sẽ đánh giá nhà nước Việt Nam hiện nay đối xử với người dân ra sao?


Tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Trại. Ảnh Chuacuuthe.com

Chúng ta cứ thử nghĩ, một Nguyễn Văn Trại, thành viên của Đảng Nhân Dân Hành Động – một chính đảng có đường lối chính sách hoạt động ôn hòa, bất bạo động, thì có thể gây tội ác với ai không? Thế nhưng ông còn bị đối xử tồi tệ hơn những người tù hình sự gây nên những tội ác giã man như giết người, tham nhũng, buôn ma túy…

Ba mươi sáu năm đã qua đi từ khi chiến tranh chấm dứt trên mảnh đất hình chữ S này, nhiều thương tích đã vơi mờ theo thời gian, nhưng những “hồ sơ tội ác” đối với nhân dân, đất nước vẫn chất cao như núi. Càng ngày càng có nhiều người theo chân những người đi trước, dám cất lên những lời nói thật và chấp nhận tù đày, áp bức.

Nếu những người lãnh đạo đảng và nhà nước Việt Nam quyết tâm thực hiện cải cách chính trị, đặt quyền lợi của đất nước, dân tộc lên trên tất cả – nhất là trong giai đoạn hiện nay – thì không có lý gì người dân Việt Nam lại không bỏ qua quá khứ để cùng nhau xây dựng đất nước. Những ai có thực tài, có tâm, vẫn sẽ có chỗ đứng trong thể chế mới, như thực tế diễn ra tại các nước Đông Âu bây giờ.

Chiến trường ở đây không đánh bằng vũ khí súng đạn, mà vũ khí của ông là khí phách của một con người không chấp nhận bất công. Một người tù chính trị đã chết, nhưng không bao giờ chết trong lòng nhân dân Việt Nam. Ông mãi mãi là biểu tượng của “người tù bất tử”.

Trên mặt đất có muôn vạn nẻo đường đi… Cuộc đời của mỗi con người cũng vậy, nhưng tôi chắc, không có con đường nào dẫn đến thành công, đến vinh quang mà bằng phẳng, chỉnh chu và dễ dàng cả. Những việc làm kiên cường bất khuất của ông ngày hôm nay, sẽ là những viên gạch cho đoạn đường chiến thắng của của dân tộc Việt Nam trước bạo quyền sau này.

Đứng trước sự mất mát người thân nào cũng đau lòng, nhưng chắc rằng gia đình ông cũng ngẩng cao đầu tự hào về sự hy sinh cao cả của ông. Ở đời chết Vinh còn hơn sống Nhục. Bây giờ ở nơi nào đó sâu trong lòng đất lạnh, hay tít trên trời cao giữa các giải Ngân Hà, tôi tin rằng linh hồn ông đã tự do thanh thãn.

Mọi người dân Việt Nam, nếu có điều kiện, chúng ta có thể chia sẽ nổi niềm thương tiếc với gia đình ông qua địa chỉ:

173/1, ấp Xuân Thiện, xã Xuân Thiện, huyện Thống Nhất, tỉnh Đồng Nai.

 

Trần Mỹ Hạnh, sinh viên Đại học Quốc gia
Gửi từ Hà Nội ngày 20/7/2011

Nguồn: Tiếng Nói Dân Chủ


 

Việt Nam từ chối thỉnh cầu của tù nhân chính trị xin được chết tại nhà

Theo VOA – Thân nhân một người tù chính trị bị Việt Nam giam cầm từ năm 1996 và mắc bệnh ung thư cho biết chính quyền đã khước từ thỉnh nguyện của ông xin được về với gia đình trước khi trút hơi thở cuối cùng.

Ông Nguyễn Văn Trại, 74 tuổi, qua đời sáng thứ hai, 11/7, trước ngày mãn án tù 5 tháng.

Con trai của ông Trại, anh Nguyễn Anh Phong, cho hay gia đình không được phép đưa thi thể của ông Trại về nhà an táng, và phải mai táng trong tù.

Anh Nguyễn Thanh Phong phát biểu với Ban Việt ngữ đài VOA:

“Theo luật người nào ở trong trại giam trên 7 năm là không được đưa về.”

Con trai ông Trại từ chối bình luận thêm khi được hỏi thêm chi tiết:

“Chị thông cảm nha. Việc này cũng xin lỗi chị, cho tôi khỏi bình luận.”

Ông Trại là đảng viên Đảng Nhân dân Hành động, một tổ chức chính trị chống cộng sản. Ông bị bắt giam và bị kết án về tội ‘trốn ra nước ngoài chống chính quyền’. Ông bị bắt ở Thái Lan, bị trục xuất sang Campuchea, và bị giao trả lại cho Việt Nam.

Chính quyền Việt Nam đã từ chối nhiều lời thỉnh nguyện của ông và gia đình sau khi ông bị chẩn đoán mắc bệnh ung thư.

Tổ chức Theo dõi Nhân quyền Human Rights Watch cho hay ông Trại đã xin được về với gia đình trước khi chết nhưng không được chính quyền chấp thuận vì ‘ông không bao giờ thừa nhận là đã vi phạm pháp luật và cũng không hề xin nhà nước khoan hồng’.

Ông Trại qua đời tại nhà tù Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai.

Phó Giám đốc phụ trách Châu Á thuộc Human Rights Watch, ông Phil Robertson, gọi tù nhân chính trị Nguyễn Văn Trại là một liệt sĩ hy sinh cho công cuộc đấu tranh đòi nhân quyền tại Việt Nam.

Nguồn: DPA, VOA interview

 


 

Tù nhân Nguyễn Văn Trại đã qua đời

Ông Nguyễn Văn Trại, 74 tuổi, đã qua đời vì ung thư tại trại giam Xuân Lộc, Đồng Nai, vài ngày sau khi gia đình xin cho ông ‘về nhà chờ chết’.

Ông Trại là tù chính trị, bị bắt năm 1996 và kết án tù 15 năm với tội danh “đi ra nước ngoài chống chính quyền”. Đáng ra ông còn 5 tháng nữa là mãn án.

Cách đây mấy ngày, thân nhân của ông đã lên tiếng xin cho ông được về với gia đình trước khi chết vì bệnh tật quá hiểm nghèo. Được biết ông Nguyễn Văn Trại bị ung thư di căn giai đoạn cuối.

Thế nhưng trước khi ước nguyện của gia đình được cứu xét, con trai ông Trại nói với BBC rằng ông đã mất lúc 10h sáng thứ Hai (11/07). Hiện anh Nguyễn Anh Phong đang ở trại giam kiến nghị xin được đưa xác cha mình về nhà.

Anh Phong nói với BBC từ trại tù Xuân Lộc: “Tôi đang ở trong đây lo đưa xác ba về mà hiện trong trại giam vẫn chưa cho đưa xác ba tôi về.”

“Ba tôi được xuất viện lúc 5h ngày Chủ Nhật, khi chuyển về trong trại giam này thì sáng nay tôi được báo tin là ba tôi mất lúc 10h.”

Ung thư di căn

Theo anh Phong, ông Trại bị phát hiện ung thư gan vào hồi tháng Chín năm 2010. Ông được đưa vào bệnh viện Chợ Rẫy nhưng do phát hiện muộn nên bệnh đã di căn thành ung thư đại tràng và suy tim.

Anh Nguyễn Anh Phong nói cha mình được điều trị ở đây nửa tháng năm ngoái rồi phải chuyển về trại giam và lần cuối ông Trại được điều trị là ở bệnh viện Biên Hòa.

Con trai ông Trại được trực tiếp chăm sóc người cha của mình trong một tháng trước khi ông qua đời.

Năm 2010, chính quyền Việt Nam đã có đợt ân xá hơn 17.000 tù nhân trong đó gồm có 20 người “phạm tội an ninh quốc gia” nhưng ông Nguyễn Văn Trại không là một trong những người này dù ông là một trong các tù nhân lâu năm và tuổi già, sức yếu.

Mỗi lần đi thăm cha trong trại giam, anh Phong cho hay không được phép nói chuyện với cha mình về các vấn đề ân xá vì đó được coi là ‘nói chuyện chính trị’.

Một bạn tù thuật lại rằng ông Trại có nguyện vọng “muốn về với gia đình trước khi chết”.

“Nếu là một tù nhân thường phạm, án 15 năm thì có thể được giảm án, đặc xá sau khi thi hành 1/3 án, còn tù nhân chính trị nếu không nhận tội và không xin giảm án thì không có cơ hội được tha tù trước thời hạn.”

Anh Nguyễn Anh Phong nói: “Ba chỉ có nguyện vọng được đưa về với gia đình.”

Theo BBC

 

Share