Phát biểu của đại biểu Nguyễn Minh Thuyết và Dương Trung Quốc tại Quốc hội

Kính thưa Quốc hội,

Các đại biểu phát biểu trước tôi đã đánh giá cao kết quả phát triển kinh tế – xã hội và sự điều hành của Chính phủ trong năm 2010, đồng thời cũng chỉ ra những hạn chế trong điều hành và kiến nghị những giải pháp, vấn đề cần quan tâm. Tôi nghĩ ở đời có hai đối tượng rất dễ bị chê một cách nghiêm khắc. Một là chồng bị vợ chê. Hai là Chính phủ bị Quốc hội chê. Không có ai thương yêu chồng hơn là vợ nhưng vì muốn ông chủ gia đình thật tốt nên vẫn phải chê. Nhưng không ai thương yêu Chính phủ hơn đại biểu Quốc hội. Nhưng muốn có một Chính phủ tốt thì cứ phải chê.

Thứ hai, theo tôi có 2 đối tượng cũng dễ bị khen một cách ngoại giao. Một là phụ nữ cũng dễ bị khen một cách ngoại giao lắm, không ai chê phụ nữ bao giờ. Thứ hai là lãnh đạo được cấp dưới khen hay được các nhà ngoại giao khen thì cũng phải sàng lọc. Tôi tin Chính phủ sẽ sàng lọc những cái gì chê là đúng, cái gì khen là đúng để tiếp tục phấn đấu.

Trong Báo cáo của Chính phủ tôi thấy có rất nhiều điều tán thành, nhiều điều chia sẻ. Nhưng có một điều mà nó át tất cả những tán thành, những chia sẻ ấy chính là về vụ Vinashin. Có thể nói sau khi công bố Báo cáo của Phó Thủ tướng thường trực Nguyễn Sinh Hùng rất nhiều cử tri gọi điện cho tôi, người ta đặt những câu hỏi mà tôi thấy rất khó trả lời.

Câu hỏi thứ nhất là tại sao Bộ Chính trị lại kết luận như vậy trước khi có kết luận thanh tra, đành là cái nhìn của Đảng rộng hơn thanh tra nhiều lắm, nhưng ít nhất phải có cơ sở kết luận của thanh tra đã.

Thứ hai, tại sao Bộ Chính trị thông báo với Quốc hội không ký một văn bản để thông báo, mà lại thông báo qua đồng chí Phó Thủ tướng thường trực qua Báo cáo của Chính phủ.

Thứ ba, cử tri cũng muốn biết đồng chí A, đồng chí B trong Chính phủ có những hạn chế gì, có những ưu điểm gì trong điều hành Vinashin, trên cơ sở đó cử tri người ta dễ nhất trí nếu như mình thấy rằng không đến mức phải kỷ luật. Tôi cho chỗ này nên công bố một cách rất rõ ràng như thế. Nếu không cử tri rất buồn, người ta rất phân vân và Quốc hội chúng ta không hoàn thành được nhiệm vụ với cử tri, Chính phủ cũng không hoàn thành được nhiệm vụ với cử tri.

Lúc nãy phát biểu trước tôi đại biểu Đặng Như Lợi có kiến nghị Quốc hội cần hoàn thành nốt món nợ với cử tri, từ nay đến tháng 7 cũng cần phải lập Ủy ban lâm thời để điều tra về trách nhiệm của các đồng chí trong Chính phủ và có một kết luận để cho nhân dân tán thành, người ta được yên tâm.

Trước đây tôi có đề nghị vấn đề này, nhưng sau khi nhận được ý kiến của Thường vụ trả lời thì tôi cũng nhất trí, bởi vì tôi nghĩ thời điểm rất tế nhị, đấy là thời điểm trước Đại hội Đảng, nếu không khéo thì mình lại nghĩ có ý này, ý khác. Nhưng bây giờ Đại hội xong rồi, kết quả tốt đẹp, bây giờ tôi nghĩ chúng ta hoàn toàn có thể làm vấn đề này một cách đàng hoàng để cho nhân dân không băn khoăn, thắc mắc gì cả. Chúng tôi xin đề nghị Thường vụ cân nhắc và cho ý kiến sớm về vấn đề này.

Vấn đề thứ hai, vấn đề rất thời sự hiện nay đó là việc đối phó với thảm họa thiên tai. Từ hôm 11/3 đến giờ không phải chỉ người Việt Nam, mà nhân dân toàn thế giới hết sức quan tâm đến diễn biến thiên tai ở Nhật Bản, chia sẻ sâu sắc đến những mất mát của nhân dân Nhật Bản, đồng thời bày tỏ lòng ngưỡng mộ đối với cách giải quyết, cách khắc phục thiên tai của Chính phủ Nhật và của nhân dân Nhật. Tôi cũng đặt câu hỏi tại sao người Nhật có cách hành xử được ngưỡng mộ như vậy? Tôi tự trả lời không biết có đúng không?

Trước hết là dịch vụ công của họ rất tốt, hàng chục nghìn người tạm trú trong nhà tạm lánh đều được chăm sóc y tế, thức ăn có thể phải xếp hàng nhưng không thể có ai đói, người ta có Chính phủ quan tâm, sắp xếp như vậy thì làm sao người ta phải nhốn nháo, tranh cướp nhau.

Thứ hai nữa là nền văn hóa cao nhưng nguyên nhân quan trọng nhất cho cách ứng phó của Nhật Bản thành công là người Nhật đã được chuẩn bị rất kỹ để sống chung với động đất, với sóng thần, từ thiết kế các nhà, sử dụng các vật liệu nhẹ đến kết cấu thích hợp với việc chống động đất đã làm giảm thiểu thiệt hại. Nữa là người dân được dạy từ bé cách chống động đất, tránh sóng thần như thế nào nên ứng phó được.

Ở nước ta, là một nước lúc nào cũng có mùa rét, thậm chí rét đậm, rét hại nhưng năm nào cũng chết trâu, chết bò, lúc nào cũng có bão, lũ lụt, không có năm nào không cả nhưng năm nào cũng có người chết, các đồng chí từ lãnh đạo đến nông dân hết sức vất vả để chống chọi. Vậy tại sao chúng ta không nghiêu cứu những phương thức để chống rét, chống bão lụt mà rất đơn giản là cấp thuyền cho người ta, tôi nghĩ sắp tới cần nghiên cứu thêm vấn đề này.

Thứ hai, cần rà soát lại độ an toàn của tất cả công trình hiện nay, nhất là thủy điện, điện hạt nhân. Về điện hạt nhân Quốc hội đã biểu quyết rồi, chúng ta thấy các đồng chí làm công trình này khẳng định yên tâm, nhưng chúng tôi mới nhận được thông tin Tập đoàn năng lượng nguyên tử Nga có chỉ ra những nhược điểm của những điểm mà mình đã chọn, có địa điểm thì nó có độ địa chấn cao thì nó nằm ngay ở đường đứt gãy, thậm chí nằm gần tam giác của 3 đường đứt gãy, có địa điểm thì nằm ở sát ven biển khó mà có thể chống được sóng thần, những chuyện này là mình đã có kinh nghiệm ở Dung Quất rồi mình điều tra không kỹ cho nên khắc phục rất mệt. Tôi đề nghị là các cơ quan giúp việc của Chính phủ phải điều tra hết sức cẩn thận, chứ không thể chủ quan được. Vì chúng ta không thể tưởng tượng được, tuy nhiên sẽ đàm phán thế nào, riêng trận động đất ở Nhật người ta tính ra là sức phá hoại của nó gấp 1.000 lần toàn bộ bom hạt nhân ở trên trái đất này, ở tất cả các nước. Đấy là điều mình không thể tưởng tượng được, nếu bây giờ mình cứ chủ quan, mình nói là yên tâm, chúng ta thế hệ 3 rồi nền đất ở đấy thế này, thế kia sợ đến lúc mình hối không kịp thì đấy là những điều chúng tôi rất mong được Quốc hội, được Chính phủ quan tâm. Xin cảm ơn Quốc hội.

Theo Quốc Hội Việt Nam



Việt Nam là quốc gia bị lệ thuộc kinh tế Trung Quốc

Kính thưa Quốc hội,

Thời gian không còn nhiều cho nên tôi không dành thời gian để phát biểu về những mặt tích cực báo cáo của Chính phủ, chúng tôi chỉ muốn đề cập đến ba vấn đề.

Vấn đề thứ nhất, liên quan đến Vinashin, đây là vấn đề nóng của kỳ họp trước và người dân cũng rất muốn lắng nghe xem kết luận như thế nào. Bởi vì chúng ta biết rằng ở hội nghị trước thì vấn đề còn đang trong vòng điều tra chưa có kết quả cuối cùng. Bởi vậy những thông tin từ báo cáo của Chính phủ liên quan đến Quyết nghị của Đảng mang lại cho người dân hai tâm trạng. Tâm trạng thứ nhất là thở phào nhẹ nhõm chắc là thất thoát không đáng kể. Tâm trạng thứ hai là thất thoát nhưng chúng ta chưa có cơ chế để xử lý trách nhiệm cá nhân. Chính vì thế chúng tôi thấy rất cần thiết là chúng ta phải thông báo kết luận cuối cùng về thất thoát đó, trên cơ sở đó chúng ta mới có thể có được đánh giá chung và mới thấy được những hạn chế trong cơ chế để xử lý trách nhiệm cá nhân để chúng ta khắc phục.

Vấn đề thứ hai cũng là vấn đề các đại biểu đã nêu lên, chúng tôi cảm thấy Chính phủ rất năng động trong vấn đề ứng biến, ứng xử với những tình huống nhưng tầm nhìn thấy rất chủ quan. Bằng chứng là khi xảy ra những hiện tượng ở Nhật Bản liên quan đến an toàn của nhà máy điện nguyên tử, chúng ta thấy phản ứng của rất nhiều nước, kể cả những nước có kinh nghiệm và có tiềm lực về nguyên tử họ cũng rất thận trọng và họ cũng rất khôn ngoan khi đưa ra những ứng xử một cách thận trọng, đồng thời có từng bước đi một. Ở đây chúng ta thấy những cán bộ, những cơ quan quản lý lĩnh vực này phát biểu một cách hết sức chủ quan, có thể phần nào là vì vấn đề xây dựng nhà máy điện nguyên tử đã trở thành nghị quyết của Quốc hội, mỗi chúng ta ở đây đều phải chịu trách nhiệm về việc đó. Nhưng nếu như Trung Quốc chúng ta thấy là một nước có tiềm năng, có kinh nghiệm họ cũng tuyên bố là tạm dừng nhưng sau đó họ lại đưa ra một quyết định là sẽ tiếp tục xây dựng nhưng ở cấp độ, trình độ cao hơn. Trong khi đó chúng tôi thấy những bài phát biểu của các cơ quan phụ trách vấn đề này của Chính phủ có phần rất chủ quan và sự chủ quan đó không trấn an được người dân mà còn làm tăng thêm nỗi lo lắng của người dân.

Vấn đề thứ ba, vấn đề này chúng tôi định nêu lên ở kỳ họp trước nhưng chưa có dịp, chúng tôi xin nhắc lại bởi vì nó vẫn là một vấn đề nguyên vẹn. Báo cáo của Chính phủ đưa ra rất nhiều những con số, những thống kê, những giải pháp nhưng chúng tôi thấy chưa có sự phân tích cần thiết bên cạnh những yếu tố mang tính chất định lượng. Tôi lấy ví dụ chúng ta vẫn nhắc đến đầu tư, chúng ta vẫn nhắc đến nhập siêu, chúng ta vẫn nhắc đến rất nhiều lĩnh vực, vấn đề liên quan đến kinh tế, nhưng chúng ta chưa bao giờ phân tích cơ cấu của nó cả. Nhập siêu rõ ràng hiện nay Chính phủ trong báo cáo của mình không nói nhập siêu từ đâu nhiều nhất và hiện nay những vấn đề liên quan đến kinh tế của chúng ta, nguồn lực nào và khó khăn nào, đến từ đâu. Ví dụ, báo cáo lúc nãy của đồng chí Bộ trưởng Bộ Công thương nói về những nhà máy điện mà bị trục trặc kỹ thuật khiến cho chúng ta gặp khó khăn. Vậy nhà máy điện đấy của ai xây? Và công nghệ nào? Bởi vì chúng ta đã từng lo lắng, việc chúng ta là đa phương trong quan hệ quốc tế là rất cần thiết và chúng ta khai thác nguồn lực, tiềm năng của những nước lớn là cũng rất cần thiết, nhưng phải làm thế nào để cân bằng, để bảo đảm an toàn. Ở đây chúng tôi muốn nói đến quan hệ của chúng ta với Trung Quốc. Trung Quốc là một nước lớn, láng giềng, có nhiều truyền thống, giúp đỡ nhau và chúng ta cũng khai thác tối đa những điều kiện để hợp tác phát huy hiệu quả, nhưng chúng ta có lo lắng đến việc phụ thuộc kinh tế hay không?

Tại kỳ họp trước chúng tôi đã định phát biểu nhân một nhận xét của những nhà nghiên cứu nước ngoài cho rằng trong số các nước ASEAN thì Việt Nam hiện nay là quốc gia bị lệ thuộc kinh tế nhiều nhất. Nếu chúng ta phân tích tất cả những số liệu mà Báo cáo của Chính phủ đưa ra với đầy đủ tất cả những yếu tố phân tích cần thiết chúng ta thấy điều đó không phải không có thực. Tôi muốn nhắc lại rằng việc khai thác lợi ích từ quan hệ Trung Quốc là vấn đề cơ bản, lâu dài và hết sức quan trọng, nhưng đừng để lệ thuộc vào Trung Quốc. Ở đây chúng ta có thể xem xét lại xem ngay trong cơ chế pháp luật của chúng ta có hay không? Luật đầu tư có hay không? Luật đấu thầu có hay không? Chúng tôi thấy rất nhiều những nhà phân tích kinh tế cũng như những người hoạt động kinh tế cho rằng hiện nay nếu chúng ta vẫn tiếp tục như thế này thì chúng ta phụ thuộc là tất yếu, mà phụ thuộc một cách rất hợp pháp. Vì thế chúng tôi muốn lưu ý điều này để Chính phủ trong báo cáo của mình nên phân tích kỹ tất cả những yếu tố đó để thông tin đến cho các đại biểu Quốc hội và đến nhân dân đầy đủ hơn, nó có thể phát huy những mặt tích cực, nhưng nó cảnh báo những khả năng, nguy cơ.

Cuối cùng chúng tôi cũng muốn rằng đây là kỳ họp cuối cùng của Quốc hội khóa XII, những vấn đề tồn đọng còn lại trong toàn bộ nhiệm kỳ qua chúng ta cố gắng có những thông báo cần thiết và những vấn đề chưa giải quyết được chúng ta đừng bỏ qua khi bước qua nhiệm kỳ tới.

Xin trân trọng cảm ơn.

Theo Quốc hội Việt Nam

Share